Ông Ngoại vào viện được 2 ngày rồi, Ông bị tiểu đường và bệnh về phổi.Bệnh phát hiện muộn. Ông đang yếu đi.
Hôm qua, ông vừa được chụp cắt lớp sau khi có kết quả chụp, bác sĩ nói “chỉ có thể cố duy trì ông sống qua đám cưới của anh Đôn”
Ông lúc tỉnh lúc mê, có lúc nhận ra được người nhà có lúc không. Động nhẹ vào ông ông cũng bảo đau. Bệnh tiểu đường chạy lên não làm ông không còn ý thức được nữa. Có lúc ông còn mắng mình, mắng bác, mắng mợ, mắng dì… vì thay tã cho ông . Bây h ông như trẻ con vậy, nằm một chỗ và không biết gì, có lúc cần gì thì ông chỉ khẽ khẽ ra dấu hoặc nói vài tiếng không rõ , ai cũng phải nhìn ông để đoán ý.
Trên người ông hiền giờ đeo nhiều thứ máy. Ông cứ đòi gỡ máy móc trên người ông ra vì ông thấy đau và khó chịu. Bác sĩ phải lấy băng gạc quấn tay ông lại và cố định vào thành giường để ông không giứt ống thở và máy đo nhịp tim . Có những lúc tiêm thuốc thì phải giữ ông thật chặt, nếu không thì sẽ không tiêm được, bởi chỉ cần đụng nhẹ vào người ông đã cảm thấy đau rồi. Việc đo huyết ap cũng khó khăn.
Nhìn ông thương lắm, tay chân nhỏ hẳn đi, gầy giộc. Nhưng gương mặt ông trông vẫn rất phúc hậu. Nói đúng là trông mặt ông vẫn đầy đặn, chỉ là da có xấu đi một chút.
Mẹ gọi điện về, mình đã cho mẹ biết là ông ốm. Mẹ nói “có khi mẹ sẽ về nước”
Đến trưa mình lại vào thăm ông, để cho Bác và Dì nghỉ ngơi. Hôm qua, Dì cháu thì ăn cháo, bác thì ăn sôi.
No comments:
Post a Comment