Anh đã đi làm !
Tối nay anh nhắn tin và bảo mai hẹn đồng hồ để dạy sớm không lại muộn thi như hôm trước.
Nhắn lại bảo mai anh gọi
Nhưng bị từ chối vì anh bảo sáng dậy bận chuẩn bị đi làm không có thời gian gọi.
Có vẻ bận quá phải không ?
Mình chưa đi làm nên không biết, không cảm nhận được cái bận ấy, mình chỉ thấy mình đang buồn thôi. Chẳng thể nghĩ anh đang đùa. Chỉ thấy buồn. Nghĩ đơn giản, người ta sáng vẫn nhắn tin cho nhau chúc nhau một buổi sáng tốt lành cơ mà, sao chỉ gọi mình mà cũng bận đến thế?
Chỉ biết cười thôi , biết làm sao bây h, sinh nhật anh rồi đấy ! Ngồi buồn trong ngày sinh nhật anh liệu có đúng ko?
Cũng biết sao được, con người mình hay để ý mấy chuyện nhỏ nhặt mà người khác làm ta buồn. Nhưng rồi cũng quên ngay thôi .
my days
Wednesday, June 29, 2011
Friday, February 11, 2011
Trang!
Liên hoan tiễn Trang đi du học!
Cũng như mọi lần, mấy đứ tụ tậm ăn lẩu và hát karaoke cho tăng 2. Lần này thì lịch trình hơn khác một chút là về muộn hơn tầm hơn 12h đêm thì mình về đến nhà. Nhưng không khí thì khác hẳn. Trang uống rượu say, vì phải chúc tất ca mỗi người một chén, nó chưa uống thế bao h, lúc ấy nó lại không ăn được gì nên càng say. Người nó mệt lử mặt trắng bệch. Hết tăng 1 cả mọi người định dừng lại và đưa nó về nhưng con bé vẫn hô là đi thêm tăng 2 và bảo "về nhà sớm mẹ không cho vào nhà" :)) nó vẫn đùa vui được như thế! Đến lúc hát, con bé vẫn mệt, không hát và ngồi khóc :(. Lúc ấy mình chưa có hiểu được cảm xúc của nó, cũng không biết nó định sẽ đi hết 4 năm rồi mới về vậy nên mình vẫn cứ vô tư nói chuyện. Chưa lần nào đi hát cùng mấy đứa mà mình lại hát , nhưng lần trước đi chỉ ngồi im như phỗng, nhưng lần này thì hát , hát ...hát lấy hát để... Trang nói tất cả phải hát cho nó nghe. Lúc ấy vẫn chưa hiểu được cảm xúc của nó. Nó vẫn khóc! Khi ra về con bé tươi hơn, và mình ôm nó, thấy nó gầy đi nhiều quá!
Đêm qua ngủ năm mơ toàn về nó, thật sự năm mơ nhiều lắm. Mình mang máng nhớ là mình đã mơ là: "Mình tỉnh dậy thấy con bé đang ngồi bên cạnh rồi mình tỉnh dậy và rủ nó đi ăn mỳ ý và đi xem phim, uống cà phê! Rồi mình thắc mắc tại sao nó lại biết nhà mình và nó cười ^-^. Lúc ấy Huyền và Nga cũng chợt đến nhà và cả lũ lại đi chơi." Trong mơ bỗng dưng mình hiểu vì sao con bé khóc. Mình cũng hiểu nỗi buồn ấy là như thế nào. Sau này, khi vắng nó mình sẽ tụ họp với ai đây? Đi chơi với ai đây? Học đại học, mình thân nhất với nó và Huyền, h cả 2 đứa đều vắng, mình đã biết thế nào là buồn!
20-2 mày đi rồi! Bây h tao đã thấy nhớ mày rồi Trang ạ! Đáng nhẽ mày nên đi từ năm đầu tiên, nếu mày đi năm đầu tiên thì có lẽ tao cũng đi theo :D. Nhưng h thì tao yên phận ở nơi này rồi. Đi và học cho thật tốt nhé! Nhớ tao nhé! Tao sẽ nhớ mày lắm! 4 năm nữa khi về hãy gọi điện cho bọn tao ^-^
Tuesday, February 8, 2011
- CSS
.codeList{width: 70%;border: 1px solid #ff8a8a;}.codeList dt{background: #ffb0b0;padding: 3px;font-weight: bold;border-bottom: 1px solid #ffb0b0 ;}.codeList li{margin-left: 0.002em;}.codeList code{background: #ffcaca;display: block;color: #530606;font : "Courier New", Courier, monospace;padding: 2px 10px;}
32 CD giáo trình photoshop của Ks: Dương Trung Hiếu
Pass: allinh.com
Tuesday, January 11, 2011
Thursday, December 30, 2010
New flat !
Mới chuyển nhà thích thật ý ^-^.
Đúng là mình không tìm thì thôi tìm là được cái nhà thật tốt, thích nhất cái nóng lạnh và cái kệ bếp . Do vậy 3 đứa sẽ phải sống thật thật hòa thuận nhé, để ko phải chuyển đi đâu cả, nhà đẹp thế này cơ mà ( mặc dù bị quá túi tiền )
Hôm qua, tính từ lúc 4 h đến lúc 8h30 là mình chuyển xong. Đây là lần đầu tiên mình tự dọn nhà. Nói là tự thì cũng không phải mà còn có ny giúp :P. Nhưng mọi tính toán mình đều tính hết. Thật nhanh gọn, cũng không vất vả mấy. Hic!! Vất vả là lúc này đây, lúc mà phải bày đồ ra. Hu hu ! chuyển đúng hôm chuẩn bị nghỉ năm mới nên không còn ý trí lao động nữa. Nat và Mèo cũng rục rịch tới mồng 2 năm mới mới đến ở. Hic! Nhà vẫn bề bộn , nhưng tại nhà cũng rộng nên trông cũng không khó chịu mấy. He he! Mình thích nơi đông vui và sống cộng đồng như chỗ này.
Hôm nay, có 2 em tầng trên xuống hỏi mình có nối mạng và cap truyền hình không. Mấy đứa nó vui tính và nhanh nhẹn thật ý. Mới nói đứng nói chuyện một tị mà h có mạng dùng luôn rồi nè, thích thật!
Ui! còn thiếu nhiều thứ lắm lắm! vậy nên cần phải mua thêm or về quê lấy .
Mình vui quá nhắn tin khoe với Bí và Nấm luôn . Thật là phởn quá sức.
Monday, December 27, 2010
Tìm nhà trọ
Mình tìm được nhà trọ mới rồi ^-^
Đây là lần đầu tiên mình chủ động đi tìm nhà trọ với một lòng quyết tâm thật cao và có định hướng rõ ràng :P. Trước đấy cũng đã từng đi tìm, nhưng với tâm trạng ủ ê được thì được ko được thì thôi ^-^, đúng là lớn rồi làm việc và suy nghĩ cũng khác hẩn :P. Đi cũng anh cũng thấy may mắn mới đi có một tí mà dã tìm được nhà
^-^
Bạn mới:
- là các em E.L.F cùng forum mình ^-^ [Nát và Mèo]. Không biế sau này ở cùng có cãi nhàu ỏm tỏi không, nhưng mình hi vọng hòa khí sẽ được giữ từ đầu đến cuối.
Bản thân mính sau nhiều tháng tu luyện cũng đã thấy tính tình thoải mái hơn, nên có lẽ mọi chuyện sẽ ổn ^-^
Phòng mới!
Đẹp! Thật sự là đẹp, cái gì cũng gọn gàng, có cả bình nóng lạnh ^-^ chỉ xấu hơn cái phòng năm một mình thuê (có giường, có tủ, có điều hòa, có nóng lanh, có luôn cả tivi T_T ) . Phòng mới, trong có vẻ mát mẻ, nhưng có lẽ ta sẽ phải bật điện 24/24 tức về vấn đề ánh sáng sẽ không được như chỗ mình đang ở T_T. Dù sao vẫn thích ánh sáng tự nhiên hơn.
- Giá điện nơi mới cũng đắt hơn chỗ đang ở 500đ cho nên các chị em phải có tinh thần tiết kiệm cao thật là cao, nếu không cuối tháng sẽ tràn trề nước mắt.
- Giá nước 50K/người/tháng có thể chấp nhận đước ^-^
- An ninh tốt, cửa giả rất chắc chắn :D
- Giá phòng 2,600,000 quá tải cho 3 đứa, 4 đứa là đẹp vậy nên đang truy lùng thêm một đứa núa :D. Mình không có ngại ở đông ^-^ ở đâu vui là thích :D
Đến 30 hoặc 31 mình sẽ chuyển ^-^.
Wednesday, December 22, 2010
Thank to Chinese Class

Mình còn nhớ hồi học phổ thông, mình học bài xong là soạn sách và chuẩn bị quần áo để sáng dậy không bị muộn học. Hồi ấy, không phải là do ý thức nên mới làm như vậy mà là do sợ bị muộn học thì không được vào trường, mà học phổ thông mà nghỉ học 1 buổi không có giấy phép cũng là một điều to lớn. Khi học đại học, mọi thứ đều được tự do hơn, đấy là lý do mà ai cũng bảo "học đại học sướng hơn học phổ thông". Tự do, mọi thứ đều do mình quyết do vậy mọi thứ đã dần mất đi cái nếp cũ. Thời gian bị kéo giãn, ngủ dậy, dù có muộn, mình vẫn cứ đủng đà đủng đỉnh, nếu muộn quá thì nghỉ ở nhà :D. Lý do rất đơn giản, là vì mình có thể tự học ở nhà được, có lẽ đó chỉ là mình nghĩ thế và do lười nên nghĩ thế.
Học Tiếng Trung
Buổi học tiếng Trung nào mình cũng đi học sơm 5' và ngồi đợi để vào học. Mọi thứ đều được chuẩn bị trước khi vào học. Hôm nào minh cũng ôn bài, học đọc, học viết. Và mình thấy học rất thoải mái thấy thích thú và không cảm thấy mệt mỏi.
Trước đây, luôn nghĩ nếu cứ theo kiểu quy củ hồi học phổ thông thì sẽ rất mệt mỏi. Nhưng nay, thì khác có chuẩn bị thì mọi chuyện sẽ xuôn sẻ hơn ^-^
Không phải đó là lần đầu đi học đúng giờ nên mới nhận ra đi đúng giờ thật tốt. Chỉ là mình đã cố gắng bỏ qua cái nếp của hồi xưa để tìm được sự thoải mái trong học tập, và từ hôm đó đã biết mình đã lầm. Có vẻ như ngu ngốc nên mới nhận ra điều này muộn , nhưng dù sao cũng thấy thích thú với điều đơn giản này ^-^
From nowaday, I am not late ^-^
Monday, December 20, 2010
Mưa lạnh
Mình ghét và sợ mặc áo mưa. Vấn đề thẩm mỹ thì không có gì phải bận tâm, song mặc áo mưa thì vướng víu khó lái xe và dễ ngã (dạo này, mình rất hay ngã xe). Nhưng rồi cũng phải mặc.
Lạnh thật! Mưa cứ táp vào mặt, hạt mưa nhỏ li ti, nhưng dường như mình cảm nhận được từng hạt chạm vào da thịt, mỗi hạt là một cái lạnh, cái bẩn. Mưa làm đường lầy lội, khiến mình không muốn chống chân xuống đất. Thứ bụi trên đường nhựa cứ theo hạt mưa mà quấn lấy nhau tạo thành thứ buồn nhão nhoét nhìn đến tởm. Ngõ nhà mình lại đang lắp cáp, đường xá bị đào xới lại càng thêm bẩn, cái thứ xình lội ấy dễ gây trượt bánh xe và ngã, làm mình vừa đi vừa lo ngơm ngớp. Ôi! Nếu mà ngã thì... thật là ko còn gì để đen hơn nữa. Nếu mà ngã sẽ phải quay về và tiết kiểm tra hôm nay coi như ko có mình. Rồi mình sẽ phải học lại, thi lại. Nghĩ mà ghê người.
Không biết, mình có yêu được Hà Nội không, nhưng ở đây, mình chưa thấy được niềm vui. Người ta nói Hà Nội đẹp, nhưng vẫn chưa thấy nó đẹp, có lẽ do mình không biết nhìn ra cái đẹp. Trong mắt mình, Hà Nội là một sự lộn xộn, bẩn và bon chen. Nếu có thể lựa chọn, mình sẽ không ở nơi này.
Lúc này, anh đang đi làm, hẳn là anh đang rất lạnh :(
Lạnh thật! Mưa cứ táp vào mặt, hạt mưa nhỏ li ti, nhưng dường như mình cảm nhận được từng hạt chạm vào da thịt, mỗi hạt là một cái lạnh, cái bẩn. Mưa làm đường lầy lội, khiến mình không muốn chống chân xuống đất. Thứ bụi trên đường nhựa cứ theo hạt mưa mà quấn lấy nhau tạo thành thứ buồn nhão nhoét nhìn đến tởm. Ngõ nhà mình lại đang lắp cáp, đường xá bị đào xới lại càng thêm bẩn, cái thứ xình lội ấy dễ gây trượt bánh xe và ngã, làm mình vừa đi vừa lo ngơm ngớp. Ôi! Nếu mà ngã thì... thật là ko còn gì để đen hơn nữa. Nếu mà ngã sẽ phải quay về và tiết kiểm tra hôm nay coi như ko có mình. Rồi mình sẽ phải học lại, thi lại. Nghĩ mà ghê người.
Không biết, mình có yêu được Hà Nội không, nhưng ở đây, mình chưa thấy được niềm vui. Người ta nói Hà Nội đẹp, nhưng vẫn chưa thấy nó đẹp, có lẽ do mình không biết nhìn ra cái đẹp. Trong mắt mình, Hà Nội là một sự lộn xộn, bẩn và bon chen. Nếu có thể lựa chọn, mình sẽ không ở nơi này.
Lúc này, anh đang đi làm, hẳn là anh đang rất lạnh :(
Ông!
Cháu vẫn chưa cảm nhận được không có ông cuộc sống của cháu sẽ thay đổi ra sao ông ạ. Nhưng lúc này, cháu muốn chụp với ông một tấm ảnh quá ông ơi. Lần đầu tiên cháu mất đi một người cháu yêu thương, và cảm thấy được niềm mất mát một cách rõ ràng. Cháu thấy hụt hẫng và bỡ ngỡ. Cháu mới ra Hà Nội sau chiều đưa tiễn ông, và mai cháu trở về. Cháu chưa hình dung ra đươc, cháu sẽ ra sao khi không thấy ông nữa, không được nghe giọng nói của ông nữa. Bình thường, khi cháu sang luôn thấy ông ngồi bên cạnh bàn thuốc để tiêm thuốc cho bệnh nhân, và cháu luôn hỏi:"Ông ơi, bà đâu?". Ngày mai, khi cháu về cháu sẽ nhìn thấy gì? Chiếc bàn thuốc của ông có lẽ sẽ được xếp gọn vào đâu đó, hoặc sẽ được đốt để ông mang theo.
Thursday, December 16, 2010
Ông ốm!
17/12/2010
Ông Ngoại vào viện được 2 ngày rồi, Ông bị tiểu đường và bệnh về phổi.Bệnh phát hiện muộn. Ông đang yếu đi.
Hôm qua, ông vừa được chụp cắt lớp sau khi có kết quả chụp, bác sĩ nói “chỉ có thể cố duy trì ông sống qua đám cưới của anh Đôn”
Ông lúc tỉnh lúc mê, có lúc nhận ra được người nhà có lúc không. Động nhẹ vào ông ông cũng bảo đau. Bệnh tiểu đường chạy lên não làm ông không còn ý thức được nữa. Có lúc ông còn mắng mình, mắng bác, mắng mợ, mắng dì… vì thay tã cho ông . Bây h ông như trẻ con vậy, nằm một chỗ và không biết gì, có lúc cần gì thì ông chỉ khẽ khẽ ra dấu hoặc nói vài tiếng không rõ , ai cũng phải nhìn ông để đoán ý.
Trên người ông hiền giờ đeo nhiều thứ máy. Ông cứ đòi gỡ máy móc trên người ông ra vì ông thấy đau và khó chịu. Bác sĩ phải lấy băng gạc quấn tay ông lại và cố định vào thành giường để ông không giứt ống thở và máy đo nhịp tim . Có những lúc tiêm thuốc thì phải giữ ông thật chặt, nếu không thì sẽ không tiêm được, bởi chỉ cần đụng nhẹ vào người ông đã cảm thấy đau rồi. Việc đo huyết ap cũng khó khăn.
Nhìn ông thương lắm, tay chân nhỏ hẳn đi, gầy giộc. Nhưng gương mặt ông trông vẫn rất phúc hậu. Nói đúng là trông mặt ông vẫn đầy đặn, chỉ là da có xấu đi một chút.
Mẹ gọi điện về, mình đã cho mẹ biết là ông ốm. Mẹ nói “có khi mẹ sẽ về nước”
Đến trưa mình lại vào thăm ông, để cho Bác và Dì nghỉ ngơi. Hôm qua, Dì cháu thì ăn cháo, bác thì ăn sôi.
Monday, December 13, 2010
First days
Đây là bức ảnh đầu tiên mình chụp anh :D. Lúc ấy 2 đứa vẫn chưa yêu. Thú thât là trước đây mình thấy ảnh này xấu thật ^-^, nhưng lúc này sao lại thấy đáng yêu thế :x.
Đôi mắt nhắm tịt lại trông yêu thật ý. Anh không thích chụp ảnh nên mình chẳng có được tấm ảnh nào tử tế của anh, nhưng thế nên tất cả các bức ảnh của anh mình sở hữu đều trông rất tếu ;)). Những lúc chán chán buồn buồn lại mở ra xem thì trong đầu lại nhớ ra bao kỷ niệm vui, thật sự là chỉ có kỷ niệm vui mà thôi ^-^.
Mong rằng, ngày mai, ngày kia, ngày kia ... ngày kia nữa...sẽ mãi như hôm nay:"Anh đẹp trong mắt em và em đẹp trong mắt anh"^-^
Thursday, December 9, 2010
Xui xẻo!
Dạo này vận đen cứ đeo đuổi mình.
Tiền hết
Tai nạn xe cộ liên miên.
Đi cắm trại thì cũng trục trặc lúc đâu : quên máy ảnh ( mặc dù đã chuẩn bị từ trước), xe bị hỏng phải chờ xe khác đến ----> muộn, đến nơi thì chả được chơi nhiều.
Ốm - vừa chăm học được một hôm và nhận lời viết tut cho ntuts thì hôm sau lăn đùng ra ốm chả làm được gì nữa
Xem Golden Disk Adward cùng mấy trẻ để hò hét xem các Supper Junior nhận giải thì các anh ấy lại bị bắt nhường phần thưởng cho 9S
Còn anh - anh lại vô cớ bảo mình "vì anh mà bỏ Face Book được không" - thật sự chẳng liên quan, hỏi lý do thì lại bị anh nói " em chả làm việc gì vì anh" - thật sự thấy phật lòng với câu nói này lắm. Nhưng thôi bỏ qua vì anh đang ốm và mệt (do lây từ mình -.- ) nên nghĩ linh tinh vậy thôi.
Mong cho sớm qua cái năm này !!! Mẹ mình nói đúng thật =.= bảo mình năm nay phải cẩn thận. Haizzz!! Hôm nào mẹ gọi điện thì lại hỏi xem năm sau có phải cẩn thận nữa không ~.~
Người yêu đi làm
Anh đi làm từ hôm qua! Mừng vì anh kiếm được việc không phải ở nhà chịu cảnh buồn chán nữa. Nhưng anh dường như không chịu được áp lực công việc, cảm thấy tính khí anh thất thường, và không hiền như trước nữa. Dù sao mình cũng muốn anh đi làm để năng động hơn, nhưng vẫn muốn anh hiền dịu như xưa =.=, ghê quá mình sợ. Hôm na, lúc lai mình đến chỗ off forum lại nói kháy "khỏe rồi thì mai giặt quần áo đi còn gì nữa" -.- chả bao h anh nói giọng như thế cả - tủi thân >.<.
Mong thay đổi môi trường nhưng anh không thay đổi.
Tham gia Facebook
Trước đây mình cũng có dùng FB nhưng đã bỏ một thời gian. Hôm nọ, đến nhà con bạn chơi, thấy nó dùng face và nhiều đứa lớp mình cũng dùng thế là mình lại mò lại dọn dẹp cáo face cũ và nhận thấy có rất nhiều bạn cấp 3 của mình dùng face ^_^. Lâu rồi không liên lạc với chúng nó h liên lạc lại được thấy vui ghê.
Mặc dù vẫn gà Face nhưng cũng đủ thấy nó tìm kiếm người thân của mình rất tốt!
Ntuts
Do hết tiền nên đã ý định viết tut cho ntuts để kiếm tiền nhưng đúng là kiếm tiền chả phải dễ viết tut tưởng dễ mà làm thấy khó quá T_T. Nhất là đối với cái đứa ngu si đần độn như mình.
Hôm nọ, có nói chát với cái anh Neo - chủ trang ntuts - anh ấy khá vui tính. Anh ấy nói anh ý tự học design web - thật là ngưỡng mộ, nói một hồi rồi nhận traning cho mình về lĩnh vức design web thấy thích quá ^_^ . Sẽ cố gắng ! Nghe anh nói thời gian anh tự học là 1 năm nên mình thấy có niềm tin hẳn :))
Béo
Mình tường mình đã gầy đi chun chút, ai dè nhìn mấy cái ảnh hôm đi căm trại mà hoảng quá T_T . Béo như con heo, thế mà anh vẫn khen xinh - làm mình tưởng bở -.-
Chắc phải ăn ít đi (_ _||) - anh không được cản em đấy nhá T_T
Bỏ phí buổi học photoshop free!
Hic! Mình và anh có đăng ký học 4 buổi photoshop free của arena-hanoi nhưng mà chả hiểu sao email họ gửi lại bị quăng vào mục spam nên ko biết đường mà đi học nên 2 đứa đã phí mất một buổi + 100K đặt cọc (nếu đi học đủ sẽ hoành lại , nhưng giờ lỡ mất một buổi rồi coi như mất ) - mình đúng là xui xẻo mà.
not done
Đúng là khi cứ hùng hục làm mà mãi cũng không xong tâm trạng thật là mệt mỏi và buồn chán.
Đáng ốm, cũng cố mò mẫm làm bài tập nhưng đầu cứ ong ong nên không tập trung nổi, đến giờ vẫn chưa làm xong, và chẳng nhớ nổi mình đã học gì.
Đáng ốm, cũng cố mò mẫm làm bài tập nhưng đầu cứ ong ong nên không tập trung nổi, đến giờ vẫn chưa làm xong, và chẳng nhớ nổi mình đã học gì.
Wednesday, December 8, 2010
Sinh viên thật là phức tạp T_T
Số mình nó đen hoặc mình không có duyên nên ở trọ chỉ toàn thấy buồn trong khi nhìn sang xóm trọ mấy con bạn thì vui ơi là vui (_ _||)
Ba lần chuyển chỗ trọ, chỉ thấy cái năm đầu là vui tươi còn các năm sau thì chán đến tận mang tai.
Có lẽ do số mình nó đen đủi ở với toàn những người có nếp sống không bình thường.
Đang ở với một bạn, bạn ấy cái gì cũng tốt nấu ăn ngon may vá khéo, sống thoáng. Nhà ở đây cũng tốt thoáng đầy đủ. Nhưng có một vấn đề là người yêu bạn ấy ở ngay phòng bên cạnh ~_~. Ừm thì khi yêu ai cũng muốn ờ bên nhau cả ngày , cái này thì mình hiểu. Nhưng trời ơi!!!! Thằng đó suốt ngày sang phòng mình =.= , có có bạn kia ở nhà là nó lại sang. Nấu cơm, ăn cơm, rửa bắt, học bài, dùng máy tính, xem bóng đá, xem tivi, đi vệ sinh...bây giờ lại còn ngủ ở phòng mình nữa chứ @_@. Công nhận khi yêu có động lực chịu khổ thật, nền nhà lạnh, gió lùa qua cửa mạnh thế mà 2 bạn vẫn rải chiếu cùng ngủ dưới đất , mình ngủ trên gác còn lạnh. Bất tiên, nhiều lúc đi vệ sinh đêm mình cũng phải khe khẽ, rón rén không đi qua lại giẫm lên bộ phận nào của 2 bạn ý (_ _||) .
Ở với bạn ấy mà cơm riêng, canh riêng nguyên nhân là bạn ấy ăn cơm với người yêu thì mình đành phải ăn một mình. Ăn một mình cũng chả sao, thích thì ăn không thích thì không ăn cũng thoải mái, mình cũng thỉnh thoảng hay cà phê, ăn rặm vỉa hè cùng đám bạn nên như thế cũng được. Những lúc đụng lịch nấu cơm T_T, nhà có cái nồi căm cơm của mình, nồi nấu chảo điện nấu thức ăn là của bạn ấy, thế nên đụng lịch là phải nhường. Ừm nhường cái thời gian cũng không sao, mình cũng rảnh. Vấn đề khổ sở là nấu nướng thì toàn bằng đồ điện, bạn kia nấu cơm cho cả người yêu đường nhiêu sẽ tốn hơn mình nấu 1 mình đấy là còn chưa kể tần xuất ăn cơm của 2 người ấy dày hơn mình (_ _||). Tiền điện thì chia đôi chứ có được chia 3 đâu T_T. Ngoài nấu cơm, còn đun nước, hình như ny của bạn ý thỉnh thoảng cũng đung nước bên này, dùng máy tính của ban ý bên này, học bài dùng đèn của mình ở bên này ( do mấy hôm rét mình học trên gác nên ny bạn ấy học ở bạn mình, tiện tay dùng đèn luôn). Cuối tháng tiền điện phòng mình tăng vọt đến chị chủ nhà cũng phát hỏang @_@. Không hiểu cái bạn con trai kia có nghĩ gì không? Vô tư hay cố tình vô tư ? Là sinh viên Kinh Tế Quốc Dân chắc nó cũng hiểu tiền là cái gì ở đâu ra chứ nhỉ.
Haizz!! Nói ra chỉ thấy tủi mình. Ngày ngày gặp người yêu cũng thích, thỉnh thoảng nhìn họ mà nhớ người yêu mình. Nhưng dù sao thế cũng ảnh hưởng đến người khác, làm gì cũng cần để ý chứ vô tư kiểu này thì có nhẫn lắm cũng không chịu nổi. Phòng trọ 2 người mà như kiểu 3 người thật là ức chế. Tháng sau sẽ chuyển chỗ @_@ .
Monday, December 6, 2010
LOVE LETTER!
Anh! Viết thư cho em di nhé. Anh hứa là anh sẽ viết rồi đấy .
Em sẽ làm hoặc mua một cái hộp thật đẹp để để bức thư vào trong đó.
Em sẽ giữ nó đến khi em chết!
Sẽ khoe nó cho thế hệ tiếp theo ^///^
LOVE YOU FOREVER!
Nếu được mãi như bây giờ thì thật là tốt. Được anh yêu thương, nhường nhịn, lo lắng. Yêu anh nhiều lắm! ^_^
Anh! Viết thư cho em di nhé. Anh hứa là anh sẽ viết rồi đấy .
Em sẽ làm hoặc mua một cái hộp thật đẹp để để bức thư vào trong đó.
Em sẽ giữ nó đến khi em chết!
Sẽ khoe nó cho thế hệ tiếp theo ^///^
LOVE YOU FOREVER!
Nếu được mãi như bây giờ thì thật là tốt. Được anh yêu thương, nhường nhịn, lo lắng. Yêu anh nhiều lắm! ^_^
Thursday, November 18, 2010
Wednesday, November 17, 2010
Primary School Management System
DIPLOMA IN COMPUTER STUDIES PROJECT
NUMBER: 05
Primary School Management System
Scenario
Emeral Primary School, located in the Dandenong Ranges (50km from Melbourne), Victoria Australia. The school has offered an unique place for the educationn of the children of the area for more than 100 years, is the largest primary school and has an enrolment of 640+ pupils each years so to manage student's mark and document is a problem. Directors decide to develop an information system for solving this.
The information system must have the following requirement:
1. Teacher must log on to use the program. Accounts of teach are stored in the database.
2. Teacher can Input data, Edit data for pupil's mark and information.
3. Teacher can search information of pupil's mark and...
a. Search pupil by pupil's code.
b. Search pupil by pupil's name.
c. Search pupil by pupil's birthday.
d. Search pupil by pupil's mark.
4. Teacher can view information of pupil:
a. List all pupil's information.
b. List all pupil's mark according to each subject.
c. List all pupil's information according to each class.
5. Teacher can generate the reports as following:
a. Generate report about pupil's information. The report must display all information of pupil.
b. Generate subject's report. The report must display all information of subjects and mark for each subject.
c. Generate report for mark of each pupil and calculate average mark.
6. User can backup and recovery the database.
Project:
Sutudent has to build this information system with any programming languages:
VB.Net#, Visual Basic, Java...
The database has been normalized in 3NF as te following; it should be creadted width Microsoft Access or SQL Server.
Tuesday, August 24, 2010
[Audio]Cô gái đẹp nhất thành phố
Tác giả: Thyra Samter Winslow
Đọc truyện: Here
Download: Here
Nguồn: hanoi.megafun.vn
Bạn luôn có quyền trở nên tốt hơn nhưng đừng vội bỏ lại những gì bạn đã từng gắn bó. Chạy theo những thứ trước mắt hẳn là một điều kém khôn ngoan.
Cô gái đẹp nhất thành phố - Thyra Samter Winslow
CÔ GÁI ĐẸP NHẤT THÀNH PHỐ
Tác giả: Thyra Samter Winslow
Thể loại: Truyện ngắn, văn học Mỹ
Tác giả: Thyra Samter Winslow
Thể loại: Truyện ngắn, văn học Mỹ
Từ năm 13 tuổi Rilla Mabry đã cảm thấy xấu hổ về hình dáng của mình. Chỉ mới 13 tuổi cô đã bắt đầu cao hơn những cô gái khác. Mức độ vụng về của cô cũng tăng lên theo chiều cao của cô và cô lại quá gầy.
Năm cô 20 tuổi, cô đã tin chắc rằng dáng người cô quả thật là xấu xí. Tất cả những cô gái khác hình như đều nhỏ nhắn, xinh xắn và quyến rũ. Rilla mặc gì trông cũng không hợp. Cô quá cao nên không mặc được những quần áo may ở tiệm. Và những bộ áo váy mỏng rộng thùng thình cứ rũ xuống quanh người cô.
Mọi bạn trai và bạn gái chơi chung đều thích Rilla. Cô là một cô gái tốt _ nếu bạn đừng để ý đến vẻ ngoài của cô. Ngay cả tóc cô cũng không đẹp - hay dính bết lại từng lọn – nhưng cô có gương mặt vui vẻ và khá thu hút.
Mặc dù không đẹp, Rilla cũng có một người bạn trai. Tên anh là Patrick Redding và cha anh là chủ một cửa hiệu tạp hóa. Pat không phải là giải thưởng lớn cho một cô gái, nhưng chúng ta không thể mong Rilla tìm được một người tốt hơn với sự xấu xí của cô. Mọi người nghĩ rằng Rilla phải rất hài lòng về việc ấy. Pat là một chàng trai dễ nhìn và không phải là người quá tầm thường.
Rilla không hề xem Pat là tầm thường. Cô biết ơn anh vì đã đối xử tốt với cô. Cô vui vẻ và thân thiện với anh hết lòng. Thật sự là cô rất mến Pat. Khi ở bên anh cô cảm thấy rất vui. Lẽ ra cô đã hoàn toàn hài lòng nếu như cô không yêu Shane Tennant. Điều đáng buồn nhất cho cô là Shane là người đáng mơ ước của mọi cô gái trong thành phố. Cha Shane là giám đốc một ngân hàng và rất giàu. Mẹ anh là người đứng đầu mọi hoạt động xã hội trong thành phố. Shane cao – cao hơn Rilla nhiều _ và lại còn đẹp trai nữa.
Pat làm việc trong cửa hàng tạp hóa với cha anh. Shane làm việc trong ngân hàng. Những người con trai ở thành phố nhỏ luôn luôn đi theo nghề của cha trừ khi họ kiên quyết theo ngành luật hoặc một ngành nghề gì khác. Rilla không làm gì cả. Cha mẹ cô khá giả đủ sống nên cô không phải đi làm. Cô đi dự tiệc tùng với Pat và ngưỡng mộ Shane từ xa. Mọi người trong thành phố nghĩ rằng cô sẽ kết hôn với Pat, anh sẽ đảm nhận tiệm tạp hóa của cha anh và hai người sẽ có cuộc sống ổn định.
Mọi chuyện đã có thể xảy ra như vậy nếu như không có Leslie Durant. Leslie Durant đã và vẫn đang là một họa sĩ minh họa cho tạp chí nổi tiếng. Ông đến Morrisville để thăm một người dì. Dĩ nhiên ông được đưa đi thăm mọi nơi trong thành phố, đến dự tất cả mọi bữa tiệc. Ông là nhân vật xã hội quan trọng trong mùa đó. Ông chỉ ở lại thành phố vài ngày, nhưng cũng đủ lâu để tạo ra nhiều thay đổi.
Ông đã nhìn thấy Rilla Mabry! Rilla đang đứng gần cửa và đang nhìn Shane Tennant. Cô không bao giờ biết gương mặt cô đã thể hiện rõ suy nghĩ của cô. Không một người nào khác để ý, nhưng Durrant, là người mới, hiểu ngay vấn đề của cô. Ông nhìn Rilla đang đứng lom khom vì cô cảm thấy mình sẽ không cao quá khi đứng như vậy, mặc một bộ áo đầm hoàn toàn không hợp với cô và tóc không được chải mượt, rồi ông nhìn Shane, ăn mặc thật hoàn hảo, tự tin, đẹp trai. Sau đó Pat đến mời Rilla ra khiêu vũ.
Vào ngày thứ hai của chuyến đi, Durrant đã nói một câu nhận xét thật quan trọng. Ông nói với những người nói chuyện với ông rằng Rilla Mabry còn đẹp hơn cả cô gái đẹp nhất thành phố. Cô là một trong những cô gái đẹp nhất ông từng gặp.
Từ xưa đến nay Rilla chưa bao giờ được ai khen nhan sắc của cô. Cô luôn luôn bẽn lẽn, mặc cảm và thường đau khổ về bề ngoài của mình . Và bây giờ, người có quyền phê bình về sắc đẹp lần đầu tiên đến thành phố đã tuyên bố rằng cô là hoa khôi.
Khi chính miệng Durrant nói với cô điều đó, cô bối rối vô cùng. Phải khó khăn lắm cô mới nói được lời cảm ơn ông. Rồi sau đó, rất rụt rè, cô đến gặp riêng ông.
“Em rất mong rằng ông sẽ chỉ cách cho em để trở thành đẹp hơn.” cô nói.
“Thật tình đó không phải là sở trường của tôi,” ông nói. “nhưng có lẽ nếu chúng ta hợp tác với nhau…”
Sáng hôm sau họ gặp nhau. Durrant đến nhà Rilla và với bà mẹ Rilla giúp, họ sửa đổi quần áo và dáng người của cô. Durrant bảo cô đứng thẳng người lên. Ông làm lại tóc cho cô, và ông chỉ cô thấy những điều không hợp trong những bộ áo váy cô mặc.
Tối hôm ấy, một buổi khiêu vũ được tổ chức để tiễn Durrant, đó là buổi tối cuối cùng ông ở thành phố. Và như ông đã đoán trước khi ông bắt đầu mọi chuyện, lần đầu tiên trong đời Rille trở thành ngôi sao sáng nhất trong một vữa tiệc. Suốt cả buổi tối Durrant rất hài lòng khi nhìn Shane Durrant khiêu vũ rất ân cần với Rilla. Shane Jennant, người Rilla đã nhìn bằng cặp mắt mong đợi , là người trước đây chưa bao giờ chú ý đến cô.
Durran trở về với gia đình và công việc của ông ở New York. Ông quên hết tất cả những chuyện ấy. Năm tháng trôi qua, và đến một ngày, câu chuyện xảy ra như sau :
Durrant đang ăn trưa một mình ở nhà hàng khi một phụ nữ cao, quyến rũ, chỉ vừa mới qua khỏi thời tuổi trẻ đến gặp ông.
“Chắc ông không nhớ tôi ?” cô nói.
Durrant không nhớ cô.
“Tôi là Rilla Tennant. Tôi là Rilla Mabry (*) khi ông gặp tôi . Ông đã đến thành phố quê hương tôi và – và đã thay đổi hoàn toàn cuộc đời tôi. Bây giờ chắc ông nhớ ra rồi?”
“Dĩ nhiên rồi”, Durrant nói. “Trí nhớ tôi rất tốt. Đó là một nỗ lực của tôi để làm thay đổi số phận của một người khác .”
“Ông đã làm một điều kỳ diệu!” Rilla nói. Trong giọng cô có một điều gì kỳ lạ ông không hiểu được.
“Tôi biết cô đã kết hôn với chàng trai cô yêu. Anh ta tên là Tennant, đúng không?”.
“Ồ, vâng ,”, Rilla nói “Nhưng làm sao ông nhớ được cái tên ấy? Và làm sao ông biết tôi yêu anh ấy?”.
“Tôi nhớ tên rất giỏi. Và tôi đã thấy cô nhìn anh ta. Câu chuyện thật đơn giản! Và tôi lại là người tạo ra nó!”.
“Vâng, đúng thế”. Rilla nói “Bây giờ khi ông nhìn lại, ông sẽ thấy thật buồn cười. Lúc ấy tôi đi chơi với Pat Redding và yêu Shane, và cảm thấy mình thật vụng về và đau khổ. Ông đến thành phố và nói tôi là người đẹp nhất, thế là tôi trở thành hoa khôi ngay. Tất cả những chàng trai đều muốn đi chơi với tôi, và tôi lấy Shane .”
“Tuyệt!” Durrant nói. Và ông mỉm cười vui vẻ. “Bây giờ hai người sống với nhau thế nào?”
“Đó là phần khó nói nhất” Rilla nói “Đáng lẽ ông không nên hỏi.
“Shane và tôi cưới nhau, và sống không hợp với nhau dù lúc đầu tôi rất hạnh phúc. Gia đình Tennant bị mất hết tiền khiï ngân hàng bị phá sản và gia đình tôi cũng gửi tiền trong ngân hàng Tennant lúc ấy nên chúng tôi cũng mất hết tiền. Rồi Shane yêu một cô gái trong đội đồng ca. Dĩ nhiên là tôi phải ly dị. Tôi dạy học ở một trường nữ sinh được ba năm rồi”.
“Thật tệ quá!” Durrant nói “ “Nhưng có lẽ như vậy tốt hơn là kết hôn với chàng trai kia, người cô không yêu”.
“Có thể”. Rilla nói “Ông không bao giờ nói trước được. Tình yêu phai nhạt dần… Patrick Redding đảm nhận cửa hàng tạp hóa của cha anh ấy, và cưới cô gái xinh và thông minh nhất thành phố. Họ có ba đứa con và rất hạnh phúc. Ồ, vâng, anh ấy trở nên nhiều tham vọng và bắt đầu tổ chức một chuỗi liên kết những cửa hàng tạp hóa. Bây giờ anh ấy là người giàu nhất và quan trọng nhất thành phố.”
Subscribe to:
Posts (Atom)













